Montag, 22. September 2025

Lục Bát Tâm Tư Chùm 197

 

Thúy Hoa Ơi !

 

Sáng nay tỉnh mộng rã rời

Bóng hình còn đọng nụ cười lả lơi

Mảnh hồn theo gió dong chơi

Ái hà bể lạc ở nơi xứ nào?

 

Nôn nao trái cấm xuân đào

Đôi gò bồng đảo dạt dào bướm ong

Chập chờn làn nước uốn cong

Tóc mây lõa xõa hương đòng mạ non

 

Vẳng nghe chim chóc véo von

Nghê thường vũ điệu môi son tuyết hồng

Mấy khi thỏa nguyện mây rồng

Non thần đỉnh giáp mặn nồng ái ân

 

Động hồ giấc mộng giai nhân

Dập dìu sóng vỗ Châu Trần tào khang

Nhân duyên tiền kiếp rõ ràng

Mà nay xa cách hỡi nàng Thúy Hoa !

 

Cung đàn ngân khúc thái hòa

Sông Tương lã chã nhạt nhòa mưa rơi

Bài thơ dang dở người ơi!

Đò ngang ngồi đợi mây trời vấn vương

 

Bích Câu kỳ ngộ đoái thương

Trần gian cát bụi bốn phương xa mờ

Phải đậu hồ điệp cung mơ

Bâng khuâng tư lự thẫn thờ hình ai?

 

cảm xúc khi đọc bài : Thơ Tình Không Gửi Đến Anh...! của Nguyễn Thị Thúy Hoa

1.5.2015 Lu Hà

 

 

 

Âm Thầm Châu Sa

cảm xúc từ một bức ảnh và thơ của Trần Hiền Châu: Vượt Khó

 

Trời mây u ám xót thương

Không gian lạnh lẽo quê hương tủi sầu

Đất bùn nhầy nhụa trên đầu

Hồn nhiên em bé dãi dầu nắng mưa

 

Lần hồi từ sáng tới trưa

Tuổi thơ rơi rụng khi chưa vẹn tròn

Ba tuần trăng đã héo hon

Kiếp nghèo heo hút lon ton ngoài đồng

 

Nỗi buồn thống thiết mênh mông

Mầm xanh ảm đạm trái hồng tả tơi

Lớn lên cánh gió bụi đời

Bông mai rũ rượi chơi vơi gượng cười

 

Phố đêm đèn sáng lả lơi

Khách sương nào kẻ lệ rơi đôi hàng

Gà kêu eo óc xóm làng

Bát cơm manh áo bẽ bàng lương tâm

 

Não lòng phụ tử tình thâm

Mẹ ngồi bậu cửa âm thầm châu sa

Ngước lên nửa mảnh gương nga

Tương lai mù mịt góc nhà củi rơm

 

Nghẹn ngào cá nướng cháy thơm

Chia nhau nức nở mắt cờm tro than

Xót xa thân phận bần hàn

Bức tranh xã hội thế gian não nùng!

 

24.5.2015 Lu Hà

 

 

 

 

Bóng Đè

cảm xúc từ 4 câu thơ của Hiền Châu

 

“Ngã nhào giọt hắt, giọt đưa

Giọt leo trũng mắt giọt lùa vào tim

Tình em tưởng chết lặng im

Nửa như giãy giụa khát tìm bóng anh..! “

 

Con chim nó hót trên cành

Bình mình thức dậy cùng đành chịu thôi

Đêm qua bóng đã đè rồi

Biết bao ân nghĩa bồi hồi chiêm bao

 

Kể sao cho hết ngọt ngào

Tình như sóng dậy dạt dào biển đông

Dìu nhau qua nẻo tiên bồng

Bướm hoa dìu dặt mây rồng thỏa thuê

 

Vu sơn đỉnh giáp say mê

Mặt kề tận mặt nguyện thề sắt son

Mai này những cái cùng con

Thư cưu trống mái nước non bạn cùng

 

Thương nhau lòng dạ thủy chung

Tần ngần chiếc bóng não nùng mưa sa

Kiếp này thuyền ái la đà

Than ôi, giấc mộng giang hà biển sâu!

 

Soi gương lã chã giọt sầu

Tóc mây lõa sõa mái đầu Tương Như

Cung đàn ai gảy nhặt thưa

Thoảng bay tiếng hạc hồn xưa vọng về!

 

24.5.2015 Lu Hà

 

 

 

 

Lửa Lòng Cuồn Cuộn

cảm xúc từ hồn thơ lục bát của Hiền Châu

 

Trời ơi! Ngây ngất qúa thôi

Đào tiên chín mọng bồi hồi cái oanh

Vẳng nghe tiếng hót trên cành

Hàng Nga ẻo lả buông mành ngủ đi

 

Trong mơ nghe tiếng thầm thì

Chập chờn cánh bướm rầm rì thông reo

Bâng khuâng làn gió hắt heo

Nôn nao đỉnh giáp lưng đèo suối tiên

 

Lạ lùng quang cảnh thiên nhiên

Ban ngày xao xuyến thuyền quyên má hồng

Trăng lên soi sáng thiên bồng

Ru dương khúc nhạc mây rồng nỉ non

 

Mặn nồng chỉ thắm môi son

Nâng niu chén ngọc lại còn đòi hôn

Thác sôi sủi bọt ngập hồn

Lửa lòng cuồn cuộn bồn chồn canh thâu

 

Bần thần nét mặt Hiền Chậu

Lu Hà thảng thốt giọt sầu ly tao

Cầm tay bi lụy nghẹn ngào

Nửa vòng trái đất gió gào đại dương !

 

23.5.2015 Lu Hà

 

 

 

 

Mộng Xây Tổ Ấm

viết tặng Trần Hiền Châu sau khi đọc bài: Anh Và Em

 

Mai thành cơn gió thoảng qua

Tìm em mây trắng trăng tà bao la

Hỏi thăm cung tía gác ngà

Hằng Nga sầu tủi gốc đa một mình

 

Buồn trông bướm lượn hoa xinh

Hướng dương ai gọi mối tình phôi pha

Lòng anh sóng vỗ giang hà

Thuyền yêu em lái sa bà về đâu

 

Hồn anh mưa nắng dãi dầu

Mộng xây tổ ấm chân cầu sương rơi

Thư cưu trống mái em ơi!

Đàn con ríu rít tiếng cười dòn tan

 

Ai hay trong cõi nhân gian

Ba sinh duyên nợ non ngàn gió mây

Cung đàn dìu dặt ngất ngây

Vườn xanh cây trái vui vầy bướm hoa

 

Dù cho giông bão mưa nhòa

Bình minh trở lại thái hòa hoan ca

Đôi ta chung một mái nhà

Hoàng hôn chan chứa mặn mà ái ân

 

Phượng cầu Tư Mã Văn Quân

Phiếu mai tình để Châu Trần nghĩa soi

Thắp đèn lần giở mà coi

Phong tình kim cổ mọi thời còn đây!

 

23.5.2015 Lu Hà

 

 

 

 

Nhập Thể Linh Hồn

viết tặng Trần Hiền Châu

 

Nhớ thương ta viết bài thơ

Linh hồn nhập thể huyền mơ sóng đào

Xôn xao biển động gió gào

Tình người non nước dạt dào kiều nhi

 

Thẹn thùng trinh nữ thầm thì

Cánh hoa hoang dại rầm rì canh thâu

Mặc cho mưa nắng dãi dầu

Thủy chung sau trước giang đầu đợi ai ?

 

Xót cho rặng liễu chương đài

Tràng An xa cách đoạn dài chinh nhân

Bụi hồng vó ngựa lần khân

Thời gian vàng võ bướm xuân não nùng

 

Phòng không chiếc bóng hận cùng

Hồn theo cánh gió chập chùng biển khơi

Thuyền tình chấp chới chơi vơi

Cung đàn dang dở chân trời xa xôi

 

Thấy ai tôi lại bồi hồi

Lạc miền vô thức nổi trôi sông hồ

Mong chi gây dựng cơ đồ

Thả dòng lá thắm nhấp nhô cá vờn

 

Nửa đêm thổn thức đòi cơn

Tóc mây lõa xõa giận hờn chi đây

Phụng loan trọn kiếp vui vầy

Đuốc hoa hợp cẩn vơi đầy nỉ non

 

20.5.2015 Lu Hà

 

 

 

 

Ô Hay Ta Được Hai Kiều

 

Ô hay ta được hai Kiều

Giang Đông con gái mĩ miều thiết tha

Vừa lòng hoàng đế Lu Hà

Nỉ non sớm tối Hằng Nga thẹn thùng

 

Trên trang phây búc thủy chung

Bướm ong dìu dặt nảy cung đàn bầu

Sá chi thái giám ngồi chầu

Mắt le mày lác đứng hầu xem thơ

 

Khát khao lắm kẻ ngẩn ngơ

Ái tình dào dạt ai ngờ chăng ai

Thanh tao yểu điệu nét ngài

Tóc mây lõa xõa u hoài đại dương

 

Xiêm y dạo khúc nghê thường

Giao loan chan chứa đoạn trường mưa sa

Soi chung một tấm gương ngà

Nền hoa Đồng Tước mở tòa thiên hương

 

Nâng niu chén rượu quỳnh tương

Rèm mây gác tía nõn nường tuyết da

Trong như ngọc, trắng như ngà

Hai hàng thị nữ muợt mà môi son

 

Hữu tình sơn thủy nước non

Nghìn thu nào biết duyên còn hay không?

Xe duyên Nguyệt Lão ngóng trông

Ngậm vành kết cỏ tơ hồng buộc chân .

 

* Đại Kiều và Tiểu Kiều chính là Hiền Châu và Trần Hiền Châu ngày nay đó.

 

22.5.2015 Lu Hà

 

 

 

 

Sao Vừa Lòng Nhau

cảm xúc từ bài thơ Ngẫu Hứng Vu Vơ của Nguyễn Thúy Hoa

 

Rằng em cứ gọi ha lô !

Thôi đừng hỏi nữa tìm đò mà sang

Lu Hà tên họ rỏ ràng

Bấy lâu quyết chí tìm nàng Thúy Hoa

 

Gặp nhau khóe hạnh nhạt nhòa

Xôn xao ong bướm kìa tòa thiên hương

Xinh tươi lấp ló nõn nường

Nụ cười hé nở môi hường thiết tha

 

Trông xa chẳng khác Hằng Nga

Lại gần duyên dáng mặn mà Thái Chân

Anh đây dặm nẻo phong trần

Gươm đàn bỏ gánh bần thần ngẩn ngơ

 

Ai hay giấc mộng bao giờ

Hồn thơ đắm đuối bên bờ sông Tương

Càng nhìn càng ngắm càng thương

Càng say vẻ ngọc càng vương vấn nhiều

 

Giang Đông một thuở Tiểu Kiều

Chu du đàn hạc mĩ miều hoàng hôn

Lửa lòng rạo rực sóng cồn

Triều dâng cuồn cuộn bồn chồn tình ai

 

Nôn nao lên vọng nguyệt đài

Thẹn thùng em bảo u hoài ngàn xưa

Còn chăng một chút hương thừa

Trải bao thế kỷ sao vừa lòng nhau?

 

* Bút danh của tôi là Lu Hà, nhưng cô Thúy Hoa cứ gọi Hà Lu nghe chệch ra là hallo!

23.5.2015 Lu Hà

 

 

 

 

Tôi Phải Lòng Cô Bán Mít

viết tặng Nguyễn Thị Thúy Hoa

 

Gặp nàng gánh mít qua sông

Dừng chân dám hỏi có chồng hay chưa?

Mít thơm từ sáng tới trưa

Chiều nay đem bán say sưa khách thèm

 

Phòng loan e ấp buông rèm

Trăng non tới độ chả nem rượu mùi

Mân mê nhựa chảy cùng vui

Bàn tay thong thả ngậm ngùi chàng ơi!

 

Xin rằng chớ có ướm chơi

Để tình mây gió phương trời xa trôi

Trái tim thấp thỏm bồi hồi

Hỡi người quân tử đền bồi chi đây?

 

Vần xoay ôm ấp ngất ngây

Sần sùi vỏ mít múi dầy thịt thơm

Hột to ta độn với cơm

Long lanh ánh mắt lửa rơm ngọt ngào

 

Lửa lòng thiêu đốt nôn nao

Chàng chàng thiếp thiếp dạt dào ái ân

Duyên tơ hạnh ngộ Châu Trần

Tôi yêu mít lắm toàn thân nóng bừng

 

Tổ tông họ mạc vang lừng

Mẹ cha chú bác reo mừng ngợi khen

Lò hồng khuân đúc tráng men

Nửa đêm gà gáy càng quen nết nhà !

 

10.5.2015 Lu Hà

 

 

 

Tưởng Đã Chết Rồi

Chia sẻ tâm tình với Hiền Châu

 

“ Nửa đêm trời đổ mưa trăng

Mơn đôi môi mọng ngực căng xuân thì

Hương trinh cựa khẽ bờ mi

Đường cong dạo khúc tình si rộn ràng!“

 

Đêm qua tưởng đã chết rồi

Lịm vào hoang dã nổi trôi bến tình

Hình như thần nữ oai linh

Nghìn năm thu thảo hành tinh mịt mờ

 

Sương bay phong vận dật dờ

Buớm ong dìu dặt bên bờ ái ân

Rước vào lầu ngọc tần ngần

Nghê thuờng vũ điệu bần thần ngẩn ngơ

 

Giường mây thổn thức nên thơ

Tâm đầu ý hợp trận cờ thắng phân

Bỗng đâu eo óc xa gần

Hạt mưa lã chã canh tàn dần phai

 

Hiền Châu thảng thốt nét ngài

Chàng về hạ giới còn hoài mộng vương

Lu Hà bịn rịn nhớ thương

Thôi đành dứt áo dặm trường thì xa

 

Trở về quán trọ sơn hà

Mộng ơi là mộng tỉnh ra mà buồn

Sáng nay hồi hộp bồn chồn

Nhớ sao viết vậy lệ tuôn đôi hàng

 

Làm sao nhắn gửi cho nàng

Buộc chân chim nhạn ngỡ ngàng bài thơ

Hoa xuân chẳng nỡ hững hờ

Trái đào chín mọng đợi chờ kiếp sau!

 

27.3.2015 Lu Hà

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Keine Kommentare:

Kommentar veröffentlichen