Samstag, 16. August 2025

Song Thất Lục Bát Chùm 194

 

Chiều Buồn Cố Quận

Cảm dịch thơ 8 chữ Nguyễn Kim: Anh Đi Rồi

 

Cung đàn hạc chơi vơi rạo rực

Nửa hồn mây thao thức nhớ thương

Bụi hồng viễn xứ tha phương

Phiến sầu cố quận vấn vương sớm chiều

 

Buổi hoàng hôn tiêu điều biển cả

Hạt sương buồn lã chã tuôn rơi

Thuyền trăng lướt sóng ra khơi

Chở bao kỷ niệm một thời yêu đương

 

Anh ra đi dặm trường thiên lý

Em ở nhà nhật ký ươm thơ

Hàng thông ảo não hoang sơ

Xót xa đồi cỏ bơ vơ cánh đồng

 

Đêm cầu mộng non bồng lạc hỷ

Chốn giao đài tri kỷ tri âm

Dù cho gió Sở mưa Tần

Tình xưa nghĩa cũ trần gian ai hoài

 

Sóng đại dương nguôi ngoai chẳng dứt

Dáng mảnh mai chủ nhựt giáo đường

Hay là giữa bốn bức tường

Châu sa ngọc chảy nụ hường thoảng bay

 

Bóng lặng thinh đắng cay chẳng nói

Ánh đèn mờ buốt nhói trái tim

Trách chi phận cải duyên kim

Khuân vàng sõng sượt đắm chìm biển sâu…!

 

13.3.2017 Lu Hà

 

 

 

 

Chiều Nắng Nhạt

Cảm dịch thơ Xuân Quỳnh: Sân Ga Chiều Em Đi

 

Chiều nắng nhạt vấn vương gió lộng

Bụi bám đầy còi rống ba lô

Dòng người xuôi ngược ô hô

Em đi nghĩa vụ cơ đồ nước non

 

Cay khóe mắt bồng con đứng đó

Gạch đá lăn nóng đỏ bàn chân

Khom lưng ngơ ngác bần thần

Tóc xòa ngang trán tủi thân nghẹn ngào

 

Tay nắm tay thì thào chan chứa

Một thoáng thôi lòng đã bắc nam

Xót xa thiếu ánh trăng rằm

Sơn khê vực thẳm tối tăm mịt mù

 

Rừng cây lạ vi vu xào xạc

Đàn trâu cày xơ xác bước qua

Trái cây ngọt lịm bốn mùa

Mô tê răng rứa sim mua trắng đồi

 

Anh ở lại bồi hồi thương nhớ

Ngọn đèn mờ vò võ trang thơ

Hoa trên cửa sổ bơ phờ

Giọt sương lã chã hững hờ trăng lên

 

Trong giấc ngủ sầu miên khắc khoải

Cuốc kêu thương tê tái đoạn trường

Hoàng hôn khuất bóng tà dương

Đông về heo hút thê lương mái đầu

 

Thời gian trôi bóng câu vội vã

Bên vỉa hè thuốc lá chè tươi

Khát khao nghe một tiếng cười

Nụ hôn thầm lặng của người anh yêu!

 

Bờ dương liễu tiêu điều buồn bã

Tháp hồ gươm bóng ngả lá bay

Hàng cây vú sữa hết say

Thơm mùi mật chín heo may áo sờn!

 

7.3.2017 Lu Hà

 

 

 

 

Tràn Trề Ái Ân

Cảm hứng với Hiền Châu: Lại Gần Chút Nữa Trăng Ơi

 

Trăng lưỡng lự lờ đờ xuất hiện

Chốn trần gian dâng hiến trái tim

Thương thay phận cải duyên kim

Ai hay thuyền ái bóng chim hải hồ

 

Gần chút nữ tiên cô rạo rực

Lạch đào nguyên nao nức bấy nay

Bướm hoa kề cận men say

Non thần đỉnh giáp canh chày thỏa thuê

 

Cả một vùng đề huề nguyệt bạch

Liễu rung sương ngọc thạch bích hằng

Trăm năm tìm sợi xích thằng

Suối thơ lai láng thiếp chàng ngẩn ngơ

 

Phẩm tiên đó giấc mơ kỳ ảo

Khách đa tình lảo đảo hương mê

Nước non chỉ một lời thề

Ba sinh hẹn gặp tràn trề ái ân

 

Trăng chẳng phụ phong trần cát sĩ

Bạn hồng nhan tri kỷ tri âm

Sắt son mật ngọt tình thâm

Chữ câu hưng phấn lâm râm mưa phùn

 

Đêm trăng gió châu phun ngọc nhả

Lục bát tình thư thả thất ngôn

Cồn cào ngây ngất nụ hôn

Loan bồng phượng bế nửa hồn trinh nguyên!

 

14.3.2017 Lu Hà

 

Dứt Từng Khúc Ruột

Cảm dịch thơ Nguyễn Kim: Xót Xa

 

Thơ em viết xé từng khúc ruột

Biết làm sao tim buốt nhói đau

Luân hồi lần lữa trước sau

Trần gian bạc bẽo vàng thau bụi mờ

 

Chữ đuổi theo bơ vơ thuyền ái

Cuộc bể dâu tê tái đoạn trường

Đôi bờ sóng vỗ đại dương

Gọi nhau í ới quê hương hẹn về

 

Hồn mênh mang dãi dề năm tháng

Bước phong trần cay đắng xót xa

Bâng khuâng khắc khoải canh gà

Cuốc kêu eo óc trăng tà mờ soi

 

Xóm làng xưa mặn mòi cá nước

Dòng Hương Giang thốn thức tiếng chim

Tình như phận cải duyên kim

Dập vùi bão tố đắm chìm biển sâu

 

Mái tóc anh bạc màu sương gió

Bóng hình em ngọn cỏ lá cây

Bần thần giây phút ngất ngây

Sen vàng bảng lảng vui vầy thế thôi

 

Hạt mưa thu núi đồi xa tít

Ngước mắt lên thở hít khí trời

Phập phồng lồng ngực chơi vơi

Trên mây bỗng thấy tiếng cười ròn tan.

 

7.3.2017 Lu Hà

 

 

 

 

 

Hồn Thơ Viễn Xứ

Cảm dịch thơ Liên Lưu: Gần Nhau Nhé Anh

 

Đọc bài thơ nghe lòng thổn thức

Cánh hạc bay rạo rực phong vân

Hai năm cát bụi hồng trần

Ngẩn ngơ lữ khách tần ngần ly tao

 

Hạt bụi đỏ nôn nao thầm gọi

Chùm bưởi thơm cành vối bông đào

Vườn thanh chanh quít ngọt ngào

Hồn thơ xao xuyến ứa trào hạt châu

 

Gịọt mưa sa mái đầu thục nữ

Dòng Hương Giang tu hú gọi về

Anh hùng dặm nẻo sơn khê

Dừng chân ngắm cảnh dãi dề nắng mưa

 

Hàng dừa xanh đong đưa tàu lá

Hoàng hôn buông bả lả cánh cò

Bâng khuâng tư lự bến đò

Thuyền ai mát mái điệu hò vẳng xa

 

Vai kề vai mượt mà êm ái

Giấc mơ tiên tê tái dặm trường

Bao năm xa cách đại dương

Hai bờ nỗi nhớ vấn vương tủi hờn

 

Ồ lạ chửa chập chờn hoa bướm

Bạn tình thơ rơm rớm lệ sầu

Xa xôi nửa trái tinh cầu

Bên song cửa sổ bóng câu nghẹn ngào!

 

13.3.2017 Lu Hà

 

 

 

 

Kiếp Phận Đổi Thay

Cảm dịch thơ Xuân Quỳnh: Cố Đô

 

Kìa Thăng Long cố đô Hà Nội

Thành Đại La nhức nhối khổ đau

Nắng mưa đá nát cỏ nhàu

Lăng Vua đền miếu bạc màu khói sương

 

Tà áo trắng vấn vương chờ đợi

Dải yếm hồng vời vợi nhớ thương

Hồ Gươm thấm ướt xuân hường

Hàng cây vú sữa soi gương Tháp Rùa

 

Đường hạnh phúc thêu thùa lịch sử

Bao đắng cay tư lự tàn canh

Bạc đầu khóc mái đầu xanh

Ngược xuôi bươn bả mong manh sớm chiều

 

Cô thục nữ yêu kiều thuở nọ

Sáng hôm nay lọ mọ gánh gồng

Thời gian đen sạm má hồng

Tuổi thơ vĩnh biệt cánh đồng làng quê

 

Nhập hộ khẩu não nề cha mẹ

Còng lưng tôm buồn tẻ dối gìa

Cóng bơ thúng mủng bên rìa

Lá rau con cá đầm đìa lệ rơi!

 

Tiếng chuông chùa chơi vơi kim cổ

Dấu ngựa xe tủi hổ ngàn xưa

Chùm hoa phượng vĩ đong đưa

Mảnh mai bờ liễu nắng trưa vội vàng

 

Bầy dã thú phũ phàng phương bắc

Mộng thiên triều khoái lạc xâm lăng

Lạc Hồng ngơ ngác bẽ bàng

Giống nòi còi cọc lang thang bụi đời!

 

14.3.2017 Lu Hà

 

 

 

 

Màu Vàng Thủy Chung

Cảm dịch thơ Xuân Quỳnh: Hoa Cúc

 

Hoa cúc nở dãi dề phượng vĩ

Thu bâng khuâng rên rỉ sầu đông

Cỏ may heo hút cánh đồng

Mưa phùn lất phất dòng sông nhạt nhòa

 

Trúc quân tử ngày qua tháng lại

Vầu thẳng lưng quan ải đường xa

Thông reo linh khí sơn hà

Liễu thanh vực thẳm Hằng Nga thẹn thùng

 

Hoa rực rỡ thủy chung màu sắc

Hương thảo thơm lá chắc nhành dai

Trải bao băng gía trần ai

Trái tim thục nữ thiên thai mộng hồn

 

Em nôn nao bồn chồn trong dạ

Hoa đế vương chế ngự thủy cung

Thuyền tình sóng vỗ chập chùng

Lập loè lửa lựu bập bùng ái ân

 

Gương mặt sáng bao lần ve vuốt

Từng cánh hoa trau chuốt mịn màng

Thướt tha mềm mại dịu dàng

Tình yêu vĩnh cửu xin hoa vàng chẳng quên.

 

*Cẩn bái hương hồn nữ sĩ Xuân Quỳnh nhân ngày 8.3

8.3.2017 Lu Hà

 

 

 

 

Miền Quê Sỏi Đá

Cảm dịch thơ Xuân Quỳnh: Gió Lào Cát Trắng

 

Miền sỏi đá trường thành đứng chắn

Quê hương tôi lận đận nắng mưa

Gió Lào rát mặt ngàn xưa

Nôi tre bé bỏng đung đưa mãi hoài

 

Mẹ ru con miệt mài cát trắng

Mặt trời lăn cay đắng bánh xe

Sấu me che trở trưa hè

Hầm trường lán trú đàn ve vẳng hồn

 

Khoai sắn cũng bồn chồn sứ sở

Trái mãng cầu rám vỏ sạm đen

Lũ tràn nắng hạn triền miên

Chó gà quanh quẩn ưu phiền tháng năm

 

Hồ ao hẹp sông nằm ngắn ngủi

Theo chân trâu thui thủi ngậm tăm

Ước mơ trọn mảnh trăng rằm

Vườn xanh trĩu quả con tằm nhả tơ

 

Nắng như thiêu bụi mờ chai sạn

Quản ngại chi phồng cán dao cùn

Cày bừa chân lấm tay bùn

Mò tôm bắt cá mưa phùn ướt thân

 

Khi đi xa bần thần thương nhớ

Nơi sinh ra cháy đỏ làn da

Sớm hôm tần tảo mẹ cha

Gió như quạt lửa ông bà tổ tiên

 

Tôi sẵn lòng thiên nhiên đau đớn

Cả đời mình vật lộn xót xa

Dựng xây bờ cõi sơn hà

Cùng bao thế hệ bóng tà tịch dương

 

Thuyền ra khơi thê lương ngư phủ

Cả làng chài mặt ủ mày chau

Bão giông ngọn sóng bạc đầu

Người không trở lại âu sầu vành tang

 

Vì sự sống phũ phàng số phận

Kiếp phù du tủi hận bao đời

Dù cho rách nát tả tơi

Sương ngõ trúc đất trời lầm than !

 

* Cẩn bái hương hồn nữ sĩ Xuân Quỳnh nhân ngày 8.3.2017

8.3.2017 Lu Hà

 

 Mưa Rơi Tím Lòng

Cảm hứng với 3 khổ thơ 8 chữ của Nguyễn Kim: Đã Hết

 

Mưa tầm tã lòng buồn tê tái

Hết rồi sao hoang hoải tình thơ

Lẽ nào ta lại hững hờ

Lửa hồng nhen nhóm lờ đờ bướm say

 

Đêm hồ điệp lắt lay gió thổi

Nỗi niềm riêng hôi hổi trái tim

Cánh chim mải miết đi tìm

Bão giông vùi dập mò kim đáy hồ

 

Miền thủy bạc ô hô thuyền ái

Lối phong trần quan ải đường xa

Ngước lên một dải ngân hà

Chòm sao bắc đẩu Hằng Nga đâu rồi ?

 

Trăng lấp ló núi đồi ẩn hiện

Nửa lưỡi liềm cung điện mờ sương

Tím trời lã chã giọt tương

Hoang liêu bờ cõi tang thương dặm trường

 

Người thứ lữ tha phương lầm lũi

Lê gót hài thủi thủi về đâu

Mưa giăng dây bột trên đầu

Trán nhăn tư lự chân cầu rêu xanh.

 

14.3.2017 Lu Hà

 

 

 

 

Nước Non Ru Hời

Cảm dịch thơ Xuân Quỳnh: Anh

 

Vầng trán cao bâng khuâng tư lự

Cây bút chì nét chữ đăm chiêu

Tần ngần từ sáng tới chiều

Mực khô đáy lọ bao nhiêu lụy phiền

 

Như cơn lũ triền miên năm tháng

Giống trận mưa cay đắng đi qua

Những ngày chưa tới nhạt nhòa

Thương anh gió hú bốn mùa đổi thay

 

Đừng buồn nữa heo may tàu lá

Giọt sương rơi trăm ngả bộn bề

Ngậm ngùi bản thảo não nề

Ngập tràn khói thuốc cà phê dập dờn

 

Ở ngoài kia giận hờn giông bão

Cây bàng con lảo đảo xót xa

Tóc anh ướt đẫm trên phà

Dòng sông cuồn cuộn phù sa đỏ ngầu

 

Về đến nhà âu sầu chẳng nói

Con đường dài bao nỗi lo toan

Làm sao cho được vuông tròn

Được lòng thiên hạ nước non ru hời

 

Tim đau nhói lựa lời khuyên giải

Giúp thế nào tê tái lòng em

Chong đèn đóng cửa buông rèm

Vầng trăng sẻ nửa lưỡi liềm hoang sơ

 

Dáng anh đi bơ phờ mệt mỏi

Nghệ thuật ơi, từng thỏi vàng son

Được chăng hay chớ mất còn

Trần gian hóc hiểm héo hon xuân tàn!

 

*viết nhân ngày 8.3.2017. Cẩn bái huơng hồn chị Xuân Quỳnh

8.3.2017 Lu Hà

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Keine Kommentare:

Kommentar veröffentlichen